Hoàng tử lạnh lùng và cô nhóc lanh chanh

      101
Chap 91:Cách đi nhỏng một tín đồ mất hồn, một con nhỏ dại đỏng đhình ảnh đi và một đứa không giống va vào tín đồ nó.

Bạn đang xem: Hoàng tử lạnh lùng và cô nhóc lanh chanh

Không nói gì, nó bước trực tiếp về phía đằng trước. Sau đó nó lại bị con nhỏ tuổi kia ráng rước vai kéo trở lại -Mày là đứa nào nhưng lếu vậy?... .... À, chẳng yêu cầu là người yêu của hoàng tử phía trên sao? Tưởng điều đó là được quyền láo lếu à? Động cần tao rồi loại bỏ đi như thế chần chờ xin lỗi hả?... ...... ....... Mặc đến bé nhỏ tuổi đó nói, này lại xoay đầu loại bỏ đi. Mà thiệt ra thì nó sẽ đeo tai nghe nhạc với âm thanh lớn nhất, bé nhỏ đó nói gì nó cũng chả biết. Thấy nó bước tiến như con nhỏ dại đó không thể trường thọ, khó tính, nhỏ dại ngay tức thì ráng đem vai nó giật ngược lại lần tiếp nữa. Tay lag bung chiếc tai nghe -Mày khinh nhờn tao đó à? Mày muốn…………. Chợt thấy hắn đi tới, bé dại yên ổn bặt với cúi đầu lùi sau đây mấy bước cạnh nhỏ tuổi tê.Hắn bước qua nó nlỗi một tín đồ lạ lẫm chần chờ. Nó bắt gặp được ánh mắt sắc đẹp lạnh hắn giành riêng cho nó, góc nhìn như một kém dao làm tlặng nó nhói lên đau cả thể xác lẫn tinh thần. Đưa tay bao phủ lấy ngực, nước đôi mắt một đợt nữa lại tuôn rơi.Nó tất yêu nhịn được Khi nhìn thấy hắn điều này. Nó cấp thiết quên đượchắn! Con nhỏ kia thấy vậy tức thì nhếch môi mỉm cười, tiến đến ngay sát nó, mặt tỏ rõ vẻ khinhthường xuyên -Ô! Có bạn bị đá ko tmùi hương nhớ tiếc rồi này. Bây tiếng thì kiên cố mày chẳng cònvênh nổi cái phương diện ngươi lên đâu nhỉ! Sao hả? Bây giờ thì vững chắc không có gì ai bảo vệmang đến ngươi nữa rồi yêu cầu khóc sao? Mau quì xuống xin lỗi tao đi! Tao còn bỏ quađến Tyên ổn nhói lên từng hồi đau đớn, khoác kệ! Bây giờ cho dù con nhỏ kia có hăm dọa thếlàm sao, giỏi bao gồm đánh nó chăng nữa thì nó cũng chỉ quay đầu loại bỏ đi. Nhỏ tức giận địnhnhào mang đến cố gắng đem tóc nó thì Quân cho, gạt phắt tay nhỏ ra -Đừng tất cả chạm vào cô ấy còn nếu không thì chớ trách rưới tôi! Nhìn thấy Quân, bé dại chỉ cười một cái rồi lại cù sang trọng nó -Lại thêm hoàng tử nữa này, công nhận cô xuất sắc đấy- rồi nhỏ dại lại tảo qua Quân-Thôi giã biệt hoàng tử, coi nhỏng vì chưng anh nhưng tôi để sang 1 mặt với đã tínhsau…. Rồi nhỏ tuổi xoay đầu bước tiến thuộc nhỏ kia, nói nói nào đó. Quân dìu nó lên lớp màko nói một lời làm sao nữa. Gần đến lớp nó kéo tay Quân ra cùng nỗ lực có tác dụng nhỏng vẻbản thân vẫn đang mạnh mẽ cơ mà bước vào lớp. Hắn không chú ý nó lấy một cái mang lại mặc dù là liếc mắt. bởi vậy cũng giỏi, coi như hắnđã thuận tiện gạt nó thoát khỏi trái tlặng bản thân. Đó là vấn đề cơ mà nó muốn! Cđọng cho rằng lần đau đã xong xuôi, nhưng mà vào tiếng học tập này lại nhói lên triền miên.Đau cho độ nó muốn hét lên nhưng hiện thời này lại cần kìm nén, nó cấp thiết uốngthuốc trước khía cạnh hắn như vậy thì hắn đang biết mất. Chỉ biết cố gắng Chịu đựng,gương mặt nó ngày càng tái xanh. -Bảo Nhi! Lên bảng giải bài tập! Cô Gọi nó, ngồi lại vài ba giây rồi kìm nén đợt đau. Nó bước chệnh choạc lênbảng, tuy nhiên không tồn tại thuốc, nó đau thừa, bửa xuống sàn cùng ngất xỉu lịm. Mọi fan đổxô nhau chạy mang lại coi nó bị gì. Quân vội vàng chạy đến cùng bế nó xuống phòng y tế màkhông nói một lời như thế nào Ngay khoảng tương khắc đó, ngay lập tức khoảng tầm tương khắc nó ngã xuống. Hắn ước ao chạy thật nhanhlại bế nó lên, hắn mong mỏi bao bọc lấy nó, hắn nhức lắm. Tại sao nó lại bất tỉnh nhân sự chứ? Rõràng sáng ngày hôm nay nó vẫn còn đó hết sức tươi tỉnh mà! Nhưng cứ những lần bắt gặp nó vàQuân, hình ảnh buổi tối tương hỗ tồn tại. Hắn đề nghị trường đoản cú bỏ, một đứa con gái nhỏng vậyko đáng mang lại hắn quan tâm. Điều cơ mà hắn mong mỏi bây giờ là làm cho nó hối hận khixa lánh hắn, sẽ không còn ai che chắn mang lại nó nữa! * * * * * Quân lo lắng nhìn nó, phương diện nó hiện thời không hề chút ít mức độ sinh sống, xanh rì với mệtmỏi. Điều đó làm Quân cảm thấy đau lòng rộng lúc nào hết, thiệt ra vày ai nhưng mà nólại những điều đó chứ? Vì Quân giấu cthị trấn gia đình nó ko Chịu đựng nói ra mau chóng tuyệt vìngười con trai đó? Liệu Quân có buộc phải nói cho hắn biết để Nhi không hẳn đau nữa?Không, Quân không nên nói, vị tình yêu là ích kỷ. Quân yêu nó, nếu nlỗi phẫuthuật thành công thì Quân hoàn toàn có thể đạt được nó, tình cảm nhỏ tuổi nhỏ xíu của Quân -Này….. Này…. Cậu nhãi ranh à….. Chị y tế điện thoại tư vấn có tác dụng Quân thoát thoát ra khỏi mọi xem xét của riêng biệt bản thân, cù quanhìn chị ấy, Quân hỏi -Chị call em hả? -Cô bé bỏng mắc bệnh tlặng, em gồm biết cthị trấn này không? -Em biết, nhưng lại vì sao Nhi lại bị bất tỉnh nhân sự hả chị? -Bệnh lại tái phát cơ mà cô bé bỏng không uống dung dịch bắt buộc khổ sở dẫn cho ngất! Chị đãmang đến cô bé nhỏ uống dung dịch rồi, bởi vì đó là ngôi trường học tập buộc phải không được vật dụng, nhưng lại chịcho rằng bị nặng trĩu đấy, giả dụ bệnh cũ tái phát nhưng thường xuyên không uống dung dịch thì sẽ nặnglên nhanh lẹ. Tốt tốt nhất là đề xuất khuyên ổn bạn đi điều trị! Quân không nói gì, chỉ khẽ chấp nhận. “Tại sao bị bệnh nhưng mà đến thuốc Nhi cũng ko uống? Không lẽ Nhi định buông lơitất cả thiệt sao?” Nắm rước tay nó, rất nhiều thiết bị hiện nay sẽ dằn vặt trong Quân, nếuQuân ko thổ lộ thì nó vẫn cứ ảm đạm mãi, mà lại trọng điểm trạng của nó cứ tệ như vậy thìe rằng dịch đã cải tiến và phát triển nkhô hanh hơn nhưng mà thôi. Quân yêu cầu làm gì đây? Tỉnh dậy trong nước mắt, thời điểm nãy nó mơ thấy hắn vẫn vứt nó theo một tín đồ congái khác khoác đến nó chạy theo níu kéo, ánh mắt hắn sắc giá buốt lắm, nó nhức lắm, nómuốn nói phần lớn chuyện mang lại hắn biết nhưng mà tất yêu, nó đề xuất có tác dụng cho tới thuộc, nó phảicố gắng lên. Mọi chuyện chuẩn bị ngừng rồi. Nhưng nước đôi mắt thì thiết yếu kìmđược, sao này lại đau như vậy này. Lấy cái máy nghe nhạc, nó mở lên. Một bài xích hát bi lụy tạo cho nước đôi mắt nó càngrơi những thêm, một bài bác hát về một chuyện tình cảm bi ai. Bài hát “Love sầu is allthe same”, lời bài bác hát nhỏng tất cả phần lớn gì cơ mà nó muốn nói cùng với hắn. Nhưng tạisao tình thân yêu cầu với những gian khổ chứ. Nó ghét đồ vật Gọi là tình cảm, tình yêutạo nên nhỏ người buộc phải nhức như vậy này trên đây. Nước mắt làm mờ nphân tử đa số vật dụng xungquanhĐúng vậy, rồi thời gianđang làm pnhì mờ tất cả, rồi hắn đang quên được nó. Lau nước đôi mắt với trnghỉ ngơi về lớp. Lúcnày sẽ là giờ ra chơi thì cần, hầu hết người gần như nhìn nó chỉ trỏ, có lẽ là thôngtin đã có lan đi mọi ngôi trường rồi và bây chừ nó đã không còn “an toàn”nữa. Ào!! Một xô nước được xả xuống từ bỏ trên tầng 2 xuống đầu nó. Ngay tiếp đến là 1 tràncười hể hả, nó ghi nhớ giọng cười đó. Là con nhỏ va vào nó ban sơ giờ! Hắn lạixuất hiện, với hắn lại một đợt nữa lướt qua nó nhỏng lạ lẫm biết, góc nhìn đócứ đọng vô tình đưa vào tim nó, cần thiết chịu được nổi. Nó chẳng thể chịu nổi, nó muốnchạy mang đến ôm hắn, nó ao ước hắn lo đến nó như trước. Hắn vẫn chạy mang lại và chởbịt mang đến nó, nó đau nhiều lắm. Điều làm nó đau hơn cả là hắn đi và một ngườiphụ nữ như thế nào đó mà chưa phải là nó. Nó sắp khuỵu xuống lần tiếp nữa rồi. Mi, Lam chạy cho cạnh nó. Cả nhì các đang tức giận, phần nhiều mong muốn chạy mang đến mà đánhmang đến hắn tỉnh ra. Nhưng đang hứa với nó rồi, yêu cầu kìm nén thôi. Đưa nó đi tìm kiếm mộtcỗ đồng phục khác để vậy. Quân đứng từ bỏ xa, Quân Cảm Xúc sao phiên bản thân bất lực quá, vừa bặt tăm một chútthì nó lại gặp cthị trấn. Không lẽ Quân không được khả năng bảo đảm an toàn cô gái màcậu yêu thương sao?*Chap 92:Giờ về -Quân gửi Nhi về rồi chờ Nhi một ít nha! Nhi không thích ngơi nghỉ kia nữa! Quân hiểu hiện nay nó hy vọng gì, nếu không yêu nữa sinh sống ở bên cạnh cũng một số bí quyết nhỏ đau màthôi. Nên tách đi thì các đồ vật đã thuận tiện pnhì mờ hơn, nỗi đau cũng rất có thể dễdàng lắng xuống. * * * * * * Đi lướt qua nhỏng không bắt gặp hắn, nó trsinh sống về chống bản thân nhằm quét dọn đa số lắp thêm.Nó sẽ không lúc nào quên được hầu hết đồ vật tại chỗ này. Mọi lắp thêm hầu như là một phần kí ứccủa nó, phần kí ức cơ mà nghỉ ngơi đó gồm hắn. Nước đôi mắt lại tiếp tục rơi, dạo cách đây không lâu nó cứkhóc mãi như vậy, liệu cho lúc nào nước đôi mắt mới hoàn toàn có thể cạn đây? Xếp đồ vào vali, những thứ hắn Tặng đến nó, nó vẫn vướng lại. Chiếc đồng hồ nó đang đểlại, bé thỏ bông nó cũng sẽ nhằm lại….. Không, nó phải có theo nhỏ thỏ bông,chỉ giữ lại một món thôi, giữ lại một món để nó rất có thể ghi nhớ về hắn, để hoàn toàn có thể vơi bớtnỗi nhớ….. Con Pippi cứ đọng chạy mang lại gối loại đầu lên chân nó, mẫu đuôi phần đa ngày giỏi ngoe nguẩyni cũng hớt tóc xuống. Chắc con Pippi biết rằng công ty của chính nó đang bi tráng. * * * * * * Quân tiến mang lại vị trí hắn, có lẽ rằng Quân đang quyết định một điều nào đó -Tôi bao gồm cthị xã mong nói cùng với cậu Vẫn nhìn trực tiếp về phía trước, hắn không thông báo. Bây tiếng hắn không muốn ngheđiều gì của kẻ đang giật đi người yêu hắn cả. Hắn xem thường cùng hận gần như kẻ nhưnó với Quân Quân vẫn nói tiếp -Tôi ước ao nói cùng với cậu về chuyện của Bảo Nhi. Thật ra……….. -Tại sao tôi phải nghe chuyện về một số loại con gái nlỗi cô ta chứ? Một nhỏ tín đồ 2khía cạnh điều đó thì gồm gì đáng nhằm tôi yêu cầu quan tâm? Quay qua quan sát Quân rồi nhếch môi mỉm cười một cái đầy nóng sốt. Quân khó chịu khinghe hắn nói nó như thế, nó đã bởi vì hắn nhưng mà mất mát đi nhiều vật dụng, trong cả tình yêucủa Quân. Vậy mà lại hiện nay thì nó dìm lại là đều lời khinc thường từ bỏ hắn nhưvậy ư? Nắm rước cổ áo của hắn, Quân như cáu sườn -Cậu gọi Bảo Nhi được bao nhiêu? Cậu không bao giờ xứng danh với tình thân củaNhi cả, không bao giờ! Và tôi cấm cậu nói ra các điều như thế, tôi cấm cậucó tác dụng tổn định thương cô ấy! Hắn lại nhếch môi một cái rồi hất tay Quân ra đáp trả lại từng lời -Làm tổn thương thơm cô ta? Xứng xứng đáng cùng với tình thương của cô ta? Vui thật, xứng đángvới tình thân của một kẻ lẳng lơ những điều đó à? Cậu cho rằng tôi đề xuất thấy hạnh phúcvày điều ấy sao? Đối cùng với tôi cô ta chẳng không giống hầu như bé ả ngoài cơ là mấy Bốp! Vừa chấm dứt câu Quân giáng thẳng một cú đnóng vào mặt hắn làm cho hắn nhảy ra sau.Đứng dậy nhanh lẹ, đây chắc rằng là điều mà hắn ước ao làm cho từ tương đối lâu lắm rồi. Hắn muốntiến công bị tiêu diệt kẻ đang chiếm đi cô gái của chính bản thân mình. Cả hai nhào vào cùng xả từng cúđnóng vào nhau như điên gàn. Mặc mang đến Long Duy chạy cho ngăn uống cản. * * * * * *Ôm Pippi, nó khóc nhiềuhơn nữa, vừa khóc vừa nói vào tiếng nút -Chị xin lỗi em…. Pippi à….. Chị thương em lắm…. hức…. Nhưng… chị không thểvới em đi thuộc được…. hức… lỡ nhỏng chị không thể bên trên đời này nữa thì đang khôntua lo mang đến em…… Chị phải kê em sinh hoạt lại đây…. hức…. Chị tin là anh ta sẽ không còn đốixử tệ cùng với em đâu….. Chị trường tồn vẫn luôn luôn nhớ em… cùng cả…. anh ta nữa…. hức… Emcũng ko bao giờ được quên chị nhé….. Em cần thay chị lo đến anh ta đấy….hức… hãy đuổi hết những kẻ xấu ca ở kề bên anh ta đi nhé….. hức….Bây giờ đồng hồ, chịphải đi rồi……. Đặt nhỏ Pippi xuống, nó vùng lên bước đi, tuy vậy Pippi cứ quấn theo chân nómãi. -Pippi à, em hãy ở im kia đi…… đừng theo chị nữa…… Pippi không nghe lời, nó cứ đọng kêu ăng ẳng mãi. Nhìn Pippi như thế càng tạo cho nónhớ về hắn nhiều hơn thế thôi. Đặt nhỏ Pippi vào vào chống, nó chạy thật nkhô hanh rangoài và đóng xầm cửa. Chỉ còn nghe giờ đồng hồ Pippi kêu ăng ẳng nỗ lực search đườngra. Nước mắt rơi từng giọt, mồm nói chỉ mình nó nghe -Xin lỗi Pippi……… Lau nước đôi mắt, nó kéo cái vali xuống nhà. Nhìn thấy nhị fan cơ đã khôngdứt giáng xuống phần đa cú đnóng, nó vội vàng chạy lại đẩy cả nhị ra -Hai người làm cho vật gì vậy? Đừng bao gồm tấn công nữa…. TRÁNH RA ĐI! Nó hét rồi tăng nhanh hắn ra. Nhìn từng lốt thương thơm xung quanh Quân và cả hắn, mọicthị trấn vì sao càng lúc càng tồi tệ nắm này. Nó lại khóc, Quân chắc chắn là đã đaulắm. Hắn đang dần đau lắm. Nhưng nó vẫn cố gắng trầm trồ lạnh lùng cùng với hắn, nókhóc cùng nhìn Quân. Nhưng thật sự fan nhưng mà nó ý muốn hướng về là hắn, nó mong muốn lomang đến hắn, hy vọng hỏi thăm hắn, hy vọng được sứt dung dịch với mắng hắn nhưng không thểđược. Nó mong mỏi thật nhẫn trọng tâm, mong mỏi trách rưới hắn vì sao lại tiến công Quân, nhưng lại nó khôngthể, trái tim nó cảm thấy không được trẻ khỏe nhằm rất có thể làm hắn đau được nữa. Vội lấy thiết bị vànắm tay Quân kéo đi trước mặt hắn. Từ ni rất nhiều cthị xã chắc hẳn rằng là đã hoàn thành. Nóđang không hề nhận thấy hắn nữa, tương tự như hắn sẽ không chạm chán lại nó nữa! * * * * * -Xin lỗi Quân….. hức….. Quân bao gồm nhức lắm không? Tất cả chỉ tại Nhi màra….hức Sau khi mua dung dịch và băng, nó vừa chăm vệt tmùi hương cho Quân vừa nấc liên hồi.Quân cụ nén nhức cùng chú ý nó khẽ mỉm cười, rứa lấy tay nó, Quân vẫn thanh thanh anủi -Không sao không còn, Nhi đừng lo. Lỗi đâu phải trên Nhi, chỉ tại quan sát mặt cậu ta thấyghét phải Quân mới đấm mang đến mấy phân phát thôi. Hì hì -Sao Quân nên làm cho điều này chứ?.... Người như Nhi đâu đáng nhằm Quân hi sinhcác nhỏng vậy… -Sao lại ko đáng? Hi sinch cả tính mạng con người cũng rất được nữa….. Nó tĩnh mịch không nói, thiệt sự tình cảm Quân giành riêng cho nó quá to, nó ko baotiếng hoàn toàn có thể chào đón được tình cảm đó. Nó với Quân tồn tại là các bạn thôi!! Quân chuyển nó về lại nhà, mang lại cơ hội nó đề xuất nói hết các chuyện mang đến cha mẹ nó ngherồi Kia rồi, tía chị em nó đang ngồi sống phòng khách. Nếu như chúng ta biết nó kiếm được cha mẹruột thì đã vui ra làm sao rò rỉ. -Quân về đi nhé, Quân những điều đó đang cực nhọc lý giải cùng với bố bà bầu lắm. Có gì mai đếnđưa Nhi đến lớp nhé! Cách vào trong nhà, hít một tương đối thật sâu nó đi đến nơi bố chị em. Thấy nó về thuộc vớivali trên tay, bà mẹ nó không thể tinh được -Sao nhỏ lại về vào giờ này? -Ba bà bầu, bé tất cả chuyện hy vọng nói! Tiến mang lại ngồi xuống sát bên ba, hầu hết đồ vật chắc rằng khá khó khăn nói do nó sợ bọn họ đã buồnnếu nó trngơi nghỉ về với bố chị em ruột của chính bản thân mình, nhưng sau trước gì chúng ta cũng bắt buộc biếtthôi -Ba chị em, con đang tìm kiếm được ba chị em ruột của mình! Vừa nghe nó nói vậy, bà mẹ nó vẫn ngạc nhiên cho độ rơi nước mắt, có lẽ bà cũngmừng cho nó, vội vàng hỏi -Con sẽ tìm kiếm được họ rồi sao? Làm sao mà lại nhỏ tìm kiếm được! -Dạ, thật ra là bọn họ tìm kiếm được con……. Và chỉ mai hoặc kiểu mẫu bé đã nên ra khỏi đâynhằm qua Mĩ…..…… -Hic….. Sao nhỏ phải đi mau chóng nhỏng vậy? -Dạ……. Vì mái ấm gia đình con đông đảo ở bên đó với người ta có nhu cầu đón nhỏ về…….. Nó giấu đi căn dịch của bản thân mình, nó không thích họ biết. Vì ba người mẹ nó chỉ tất cả mình nóthôi, chỉ bởi họ không có nhỏ yêu cầu mới nhận nó về nuôi, hiện nay người con duy nhấtlà nó cũng vứt họ đi, nó cảm giác bản thân bất hiều quá. Mẹ nó không nói gì chỉ ômchầm rước nó cơ mà khóc, nước đôi mắt nó cũng theo này mà rơi xuống Ba nó nãy giờ đồng hồ chẳng nói gì cả, đến lúc nhì mẹ nhỏ khóc xong đang đời rồi thì lúcnày ông mới báo cáo -Thôi kiên cố bé cũng đã mệt nhọc rồi, lên phòng ngủ đi! Chắc ba nó cũng đang bi ai lắm. Thật ra thì nó chỉ theo ba chị em ruột của nóthôi. Đâu cần là đi luôn ko trsinh hoạt về, tuy vậy ông vẫn nhớ nó, dẫu vậy những điều đó sẽgiỏi rộng cho nó Nghe lời cha, nó bước lên phòng. Chắc chắc rằng do vượt mệt mỏi vì thế nó chìm giấc mộng.Mãi đến lúc tỉnh dậy với xuống nhà thì nó đã thấy trên bàn là 1 trong bàn ăn thịnhsoạn.

Xem thêm: Chia Sẻ Cách Kết Nối Mạng Lan Cho Laptop Đơn Giản, Cài Đặt Để Laptop Ưu Tiên Kết Nối Mạng Có Dây

-Sao người mẹ có tác dụng thức ăn uống nhiều vậy? Hôm nay có khách hàng hả mẹ? -Không gồm khách hàng làm sao không còn, phụ nữ bà bầu chuẩn bị đi rồi, bà mẹ cần có tác dụng một bữa tiệc thịnhsoạn để mang phụ nữ bà mẹ đi chứ! -……. Thế chị em hy vọng con đi sớm hả? Huhu…… -Thôi mời cha vào nạp năng lượng đi, béo rồi nhưng cứ như nhỏ nít! Một bữa ăn cùng với tía tín đồ, nỗ lực phấn kích. Hôm ni nó đề nghị ăn hết tất cả mớiđược, như thế thì dịp đi bắt đầu ko thấy tiếc nuối. Thật sự thời điểm chia ly thì cơ hội nàocũng ai oán, người mẹ nó sẽ ăn uống vội vàng đứng lên chạy vào nhà dọn dẹp vệ sinh. Nó biết rằng bàsẽ khóc, nó chần chờ bản thân cần làm cái gi cả. Đành liên tục ăn uống, nước đôi mắt lạirơi……..*Chap 93:Ngồi vào chống ôm conthỏ bông khóc, hình ảnh của hắn quan yếu làm sao xong xuôi khỏi trung khu trí nó được, đa số thứcđọng hiện hữu rõ mồn một, tuyệt nhất là ánh mắt của hắn, hình họa đôi mắt lạnh giá cùng thù hận.Nó sợ góc nhìn kia, đau lắm! Điện thoại rung triền miên, một số trong những lạ Call cho tới. Thút thkhông nhiều vài ba chiếc, chũm kìm lại cơnmức. Nó bắt thứ -Alo -Bảo Nhi à…… Em lại khóc nữa sao? Là chị đây, em mau xuống mở cửa mang lại chịđi! Lập tức quăng điện thoại cảm ứng xuống nệm, nó chạy thật nhanh khô xuống đơn vị. Nó ghi nhớ chị nólắm, nhớ mong điên lên được. Người chị nhưng mà nó cđọng lầm tưởng là bạn khác, gấp ômchầm mang chị, nó trách rưới đầy hờn dỗi -Huhu….. Tại sao chị về mà lại giấu em……. Hức…. Chị gồm biết là từ bỏ lúc gặp HoàngYến…. Là em lại ghi nhớ chị mong khóc không…….. hức….. Vậy nhưng chị nỡ lòng nào…. đểđến em buộc phải ghi nhớ chị nlỗi vậy…… hức…… Chị lại còn bày trò chọc em nữa….. Chị thậtxứng đáng ghét!! Ôm chặt mang nó, Bảo Ngân vừa cười bởi vui vừa khóc vày ân hận hận -Chị xin lỗi em…… Là lỗi của chị….. Nếu nlỗi chị nói nhanh chóng thì em vẫn không phải như vậyrồi….. Mọi cthị trấn đã không đến nước này…… Chị xin lỗi….. Nhưng mặc dù có thay làm sao đinữa….. Chị vẫn phải trị khỏi bệnh đến em…. Phải trị nhanh nhất gồm thể…. Tối naybọn họ đã bay lịch sự Mĩ…. Thiết bị vị trí kia hiện đại cùng phần trăm thành công xuất sắc sẽ caohơn……. Em nhất định buộc phải đi mau chóng Nới lỏng tay, nó phải đi ngay bây giờ sao? Mọi cthị xã diễn biến nkhô hanh thừa, mớiđó mà đã đến khi nó nên bỏ lại những lắp thêm rồi sao? Nhưng phần đông chuyện ra như thếnày chẳng buộc phải vày nó mà ra không còn sao? Có trách thì chỉ hoàn toàn có thể từ trách nát bạn dạng thânbản thân thôi. Cảm giác tiếc nuối, gian khổ, lạc lõng….. hình như đều cảm giác tiêucực phần lớn ùa về cùng với nó hôm nay. Mọi lắp thêm vào vali, luôn nhớ vậy theo con thỏ bông, nó bước xuống bên vớigương mặt xanh tươi và đôi mắt sưng húp. Bảo Ngân sẽ thủ thỉ với bà mẹ nó, haingười lại khóc, tía nó chỉ nói vài câu rồi lại để lên chống. Chắc chắc hẳn rằng ông cũngvẫn hy vọng khóc lắm. Nó bao phủ lấy ba mồm ao ước nói câu từ biệt nhưng sao khóthừa -…… Ba ơi…… Con đi nhé! ….. Ba nhớ….. buộc phải giữ lại sức mạnh nha cha T_T…… Mẹ nó cũng ôm siết lấy nó nhưng mà khóc mãi, hai con mắt bà cũng đã sưng lên, chắc từ bỏ cơ hội biếtnó sẽ đi bà đã khóc nhiều lắm với hiện thời bà vẫn khóc. Dù nó chưa hẳn là conruột của bà tuy thế bà vẫn tmùi hương nó nlỗi chủ yếu bản thân hiện ra. Làm sao bà khôngkhóc được Khi cơ mà vừa qua nó ở kề bên bà, thtinh quái cái cất cánh lịch sự Mĩ…. Cách xa cảnđần độn dặm….. -Mẹ à….. Mẹ đừng khóc nữa…. con hứa đã trở lại viếng thăm người mẹ mà!.... -Ừ….. Con lưu giữ trở về viếng thăm mẹ nhé…… Nhớ yêu cầu ẩm thực rất đầy đủ, chớ nhằm bị bệnhđấy! -Con biết rồi………. Con đi bà bầu nhé! * * * * * Quân đứng ngóng nó bên cạnh sân bay, chuyến bay chỉ còn 15” nữa thôi là sẽ đựng cánh.Ngồi sinh sống hàng ghế chờ, điều nào đó có tác dụng nó mong muốn ngồi tại chỗ này, nó vẫn chưa ước ao lên máycất cánh. Thời gian cứ đọng trôi qua nhanh chóng. Quân với chị Bảo Ngân đã ngồi cùngnó…. 5”………10”……. “Chuyến cất cánh tự cả nước mang đến Mĩ chuẩn bị cất cánh, xin quí hành khách hãy lên sản phẩm công nghệ bayvà định hình địa điểm ngồi” -Chúng ta mau lên thôi, huyết cất cánh chuẩn bị đựng cánh rồi……. Bảo Ngân kéo tay nó đi, Quân mang lại sách đống hành lí. Nó không biết bản thân vẫn đợigì nữa, mong chờ hắn đến khi điều ấy không khi nào hoàn toàn có thể xẩy ra, chờ đón mộtnhẵn hình cho để níu giữ lại nó lại? Nó buộc phải đi thôi, giá bán nhỏng hiện thời bao gồm một phép thuật nào kia mang hắn cho trên đây, chỉmột ít thôi cũng được….. Nhưng trên đời này làm những gì tất cả phép màu cơ chứ… Nóđang sống sống quả đât thực nhưng vị trí kia không hề bao gồm ai được Call là bà tiên tuyệt ôngbụt…. Một giọt nước mắt rơi xuống “Tạm biệt anh!” Chiếc lắp thêm bay đựng cánh chắc hẳn rằng từ ni nó vẫn sống thọ không thể gặp mặt hắn được nữarồi!(Bắt đầu từ bỏ đây t/g sẽviết theo ngôi tôi của Phong nhé) Đã 2 tháng rồi, từ thời điểm ngày cô ta dời đi thuộc người nam nhi không giống, cô ta đi nhưvậy, không lộ diện ngơi nghỉ trường học tập, ko xuất hiện chỗ nào cả, cô ta thay đổi mấtngoài cuộc sống đời thường của tớ. Tại sao lại nhỏng vậy? Rốt cuộc thì tôi sẽ làm cái gi sai? Hay bản chất của cô ý tathiệt sự là một trong kẻ điều này. Tại sao phần lớn thiếu nữ mang lại cạnh tôi phần đa làm chotôi đau mang lại vậy chứ? Tại sao tôi lại tin cậy cô gái kia để bây giờ nhậnlại là 1 trong những sự làm phản bội? Tôi ko xứng đang sẵn có được tình yêu sao? Đi mọi đa số nơi, tìm tới quán Bar, tìm về rượu….. Tôi làm cho mọi bí quyết, trên saohình hình ảnh ấy cứ đọng ám ảnh vào đầu tôi, tại vì sao cô ta ko chịu bặt tăm trongtlặng tôi? Tiếng nhạc sập sình chói tai vẫn chẳng thể át được giọng nói cười cợt củacô ta. Những đồ vật về cô ta khiến tim tôi nhức nhói. Tôi hận, hận toàn bộ các kẻnlỗi cô ta, hận toàn bộ phần nhiều người con gái bên trên trái đất này -Này anh, uống thuộc em một ly nhé! Một đứa phụ nữ tiến mang đến khu vực tôi với bộ quần áo bó gần kề, fan sặc sụa mùi hương nước hoa.Nhìn nhỏ dại hồi thọ, khuôn mặt cô ta lại hiện hữu. Gì vậy chứ? -BIẾN ĐI!! Giật bản thân, bé nhỏ tuổi làm cho khía cạnh giận, xoay sườn lưng ngún nguẩy vứt đi. Cô ta cũng như vậythôi, tương tự như mấy con nhỏ tuổi kia, gần như là hạng bạn phải chăng kém nhẹm. Nốc cnhị rượu loạito gan lớn mật nhằm nuốt trôi hết đều thiết bị Một tin nhắn tới từ một trong những kỳ lạ Lại gì nữa đây? Đưa thứ gì cơ chứ? Đưa cô ta về bên cạnh tôi được không? Đặt chai rượu xuống bàn, tôi loạng duỗi bước đi ra địa điểm nhỏ mxe hơi của mình.Con mô tô nhưng mà tôi đã từng dùng để chlàm việc cô ta. Tại sao các lắp thêm đều phải sở hữu hình hình họa củacô ta vậy! Mặc kệ, tôi ko quan tâm bởi vì tôi cảm thấy không được sức để đẩy cô ta ra khỏiđầu tôi nữa. * * * * * -Là cậu sao? Tìm tôi làm gì? -Không ngờ mới chỉ 2 mon thôi nhưng mà cậu sẽ trở nên nhỏng vậy! Tại sao Nhi lại cóthể yêu thương nhiều loại tín đồ nlỗi cậu nhỉ? Hãy nắm mang, gọi đi cùng hãy chuyển đổi suy nghĩcủa cậu Nhận lấy tờ giấy tự tay Quân, tôi xuất hiện giúp thấy cậu ta lại mong mỏi gisinh hoạt trò gì. Là….chữ của cô ta, bên trên đó còn có một vài ba địa điểm bị chói đi vì chưng nước. Như một hóa học kíchđam mê, tôi tỉnh giấc táo rộng, bước đầu dán mắt vào đọc từng chiếc chữ “Ngày hôm nay tôi đang rời khỏi anh rồi, tôi không thích đi 1 chút nào đâu, tuy thế tôivẫn phải đi vị cuộc sống của mình, vị mái ấm gia đình của mình. ban sơ mới gặp mặt anh, tôi ghét anh kinh khủng khiếp. Nhưng vì sao oan gia lại sở hữu thểtương phùng rò rỉ. Hay vị ghét anh các vượt nhưng tôi new yêu anh? Lúc nào tôi vớianh cũng chỉ search cách chọc phá nhau, vậy mà lại vươn lên là một song. Anh biết ko, mẫu thời điểm anh mong muốn tôi Gọi anh-em, tôi vẫn chọc anh, quan sát phương diện anhngố lắm ấy! Nhưng bây chừ tôi lại muốn điện thoại tư vấn điều đó, hy vọng một lần được call anhxưng em, nhưng lại chắc rằng là ko khi nào có thể làm cho được nữa rồi. Tôi hối hận hận vìkhông yêu anh nhanh chóng hơn, hiện thời tôi lại mong mỏi được anh quan tâm từng chút một nhưtrước. Tôi lưu giữ anh lắm! Đồ khinh ghét à, tôi xin lỗi do đang không nói với anh. Sự thật là tôi bị bệnhtim, thật trớ trêu là lại sinh hoạt quy trình tiến độ 3, cơ mà tôi cũng chẳng trách nát ai được vày lỗilà từ phiên bản thân tôi nhưng ra. Tôi sợ rằng nếu như tôi không qua khỏi thì anh sẽ tương đối đaulòng, tôi không thích anh phải bi thảm bởi tôi như thời gian mẹ anh bỏ anh đi. Tôi hại lắm,tôi sợ làm cho anh đề xuất đau, vậy nên tôi thà giữ nỗi nhức đó cho riêng biệt bản thân. Tôi không trách rưới anh Khi anh hờ hững cùng với tôi tốt khinh nhờn tôi đâu, bởi tôi làkẻ có lỗi. Tôi đã từng ước rằng bản thân chưa từng gặp gỡ anh, tôi đã có lần ước rằngmình không bao giờ yêu thương anh. Nhưng hiện giờ tôi không muốn ước như thế nữa, tôichỉ ước được chạm mặt lại anh một đợt ở đầu cuối thôi! Viết các dòng này trong những lúc sẽ chữa bệnh, chắc có lẽ anh đang trường thọ khônglúc nào nhận được tờ giấy này đâu rò rỉ, có lẽ bọn họ ko ở trong về nhau. Monghen tuông đã tìm được một thiếu nữ không giống cùng quên tôi, tôi nghĩ là anh vẫn có tác dụng đượcmà cần không? Dù núm như thế nào đi nữa thì tôi vẫn vẫn vĩnh cửu yêu anh, anh vẫn đã mãimãi là tên ghét bỏ nhưng mà tôi yêu thương nhất! Hãy sinh sống thiệt giỏi nhé! Em yêu anh vật dụng chán ghét ạ!” Đọc từng mẫu chữ, tôi gục xuống, quan yếu tại vị nỗi nữa. Đây là sự thậtsao? Tôi đang hiểu lầm cô ấy sao? Mọi cthị trấn cô ấy làm bởi vì mong muốn tôi không phảinhức, vậy nhưng sao chứ? Tôi lại lãnh đạm cùng vô tình, khiến cho cô ấy cần chịu đựng nhiềuđớn những điều đó, đau cả thể xác lẫn lòng tin Từng mhình ảnh kí ức lại dội về, thời điểm vào bệnh viện tôi sẽ nghe được gì đấy. Đúngrồi, cô ấy bệnh tật tìm, còn lúc Quân cố gắng nói ra nữa, vì sao tôi lại ngoancố ko chịu đựng nghe chứ? Tại sao em lại không nói mang lại tôi biết, em sẽ trở thành tôi thành một con fan tồitệ, em sẽ phát triển thành tôi thành một kẻ nhẫn trung khu, do em nhưng mà tôi sẽ đau khổ như thế nàoem tất cả biết ko hả vật dụng ncội. Tôi không nên rồi, tôi không đúng Khi nghi hoặc em! Tôi sairồi…. -Cuộc phẫu thuật…… ko thành công…. Lá thỏng kia tôi vẫn tìm thấy bên dưới gối của côấy…… Mọi cthị xã cô ấy làm là đầy đủ vày cậu….. Mọi sản phẩm nlỗi ù đặc vai trung phong trí, tôi đang không nên không ít rồi, tôi yêu cầu đến bên em! Laora giữa đường, một chiếc xe pháo tải đang làm việc cho tới, ánh đèn sáng càng ngày càng sát. Nhắm mắtvà đợi đợi….*Chap 94:-Này, mày thức giấc rồi à?Mau dậy ăn đi rồi còn uống dung dịch Lờ mờ mlàm việc đôi mắt, tôi thấy đầu mình đau nhức, chắc hẳn chắc hẳn rằng bởi vì cnhị rượu tối qua.Tôi sẽ làm việc đâu? Mọi chuyện xẩy ra phần đông là việc thật sao? Tôi nên làm sao đây? Tôicần làm thế nào sẽ được chạm chán em? Tại sao tối qua tôi ko chết? Ngồi dựa sườn lưng vào tường, Duy vẫn ngồi cạnh góc phòng, cổ họng khô rát làm tôikhó chịu -Sao tao lại sống đây? -Mày ko nhớ gì à? Tối ngày hôm qua ngươi định tự sát……. Nguyệt Mỹ đã chạy mang lại đẩyngươi ra! Nguyệt Mỹ! Lại là cô ta! Sau cthị xã cắn trại tôi sẽ đuổi học cô ta vậy cơ mà cô tavẫn không hoàn thành theo tôi. Vì thừa căng thẳng mệt mỏi phải tôi ko quyên tâm tới nữa, vậymà hôm qua……. -Vậy tất cả bị sao không? -Cũng may là dịp kia Quân chạy đến lôi cô ta ra, chỉ bị gãy chân thôi(=.=) Tôi Cảm Xúc mệt mỏi vượt, bây giờ tôi ghi nhớ em rộng bao giờ hết, tôi muốn em bêncạnh âu yếm mang lại tôi. Nhưng thời gian quan yếu quay lại được, tôi đauquá! -Tao đang biết không còn phần nhiều cthị trấn rồi- Duy cù qua chú ý tôi, nói từng lời ngắtquãng- Thật ra….. Lúc Bảo Nhi nói ngán mày cùng yêu Quân, tao sẽ thấy cô ta khóclúc quăng quật đi….. Tao đang mày mò, Lam vẫn nói mang lại tao biết….. Nhưng do Lam không chotao nói… Nên…. Cảm giác trong tôi hôm nay là gì? Tức giận sao? Hay tôi đang ăn năn hận? Tôi khôngbiết, tôi chỉ hiểu được tôi không còn đủ sức để đứng lên nữa. Chỉ bởi vì một câunói thôi cơ mà tôi sẽ tyên trọn vẹn, tôi vẫn buông tay thừa nkhô hanh, nếu như thời gian đótôi thay níu rước thì đa số cthị trấn sẽ không phải như nạm này!! Tôi sẽ cố gắng sống, tôi vẫn cố gắng sống bởi vì em! Như em ước ao, nhưng lại trái tlặng tôiđang mãi thuộc về em, đang không có ai có thể sửa chữa được! * * * * * 2 Năm sau Đại học Harvard - Cambridge - Hoa Kì Tính mang đến hiện thời là tôi đã du học tập được hai năm rồi, cuộc sống thường ngày của tớ hiện nay giờvẫn ko khác trước là mấy, chỉ đơn giản là vây xung quanh sổ sách cùng câu hỏi công tycủa ba tôi! Và trong đầu tôi ko khi nào thiếu hụt đi hình hình ảnh của bạn nhỏ gáiấy- Thđọng nhất góp tôi hoàn toàn có thể sinh sống mang lại hiện thời Thật ra thì tôi không sống, chỉ đơn giản dễ dàng là tôi vẫn tồn tại! -Xin chào! Anh còn nhớ tôi chứ? Ngước lên quan sát theo phía phạt ra tiếng nói, tôi sững sờ…. ánh nhìn ấy! Gươngphương diện ấy! Nụ mỉm cười ấy! Mọi vật dụng, Bảo Nhi,…. Cô ấy vẫn trnghỉ ngơi trở về bên cạnh tôi rồi sao? Ngaylập tức vùng lên ôm chặt rước cô gái kia không ý thức, tôi lđộ ẩm bđộ ẩm từngcâu nhỏng một kẻ mất hồn -Em vẫn về rồi, xin lỗi em, xin lỗi bởi tôi sẽ đối xử tệ với em! Tôi lưu giữ em lắm….tôi ghi nhớ em mong điên dại……… Chợt cô ấy đưa tay đẩy tôi ra, phương diện gồm chút ít nào đấy ngượng ngùng, điều đó có tác dụng chotôi cảm giác hối tiếc -Em…. ko nghĩ là sau 10 năm mà lại anh vẫn ghi nhớ em mang lại vậy! -10….. 10 năm? Ý em là gì? -Không yêu cầu sao? Em là Sam…. thời gian nhỏ dại chúng ta đã có lần bảo rằng to lên sẽ yêunhau…. Vì gia đình em đưa đi định cư sang Mĩ bắt buộc mang đến bây giờ em mới gặp gỡ lạianh! Tôi nlỗi rơi thân ko trung, làm thế nào rất có thể như vậy được? Người con gái nhưng tôitừng yêu và chờ đón trước kia, hiện nay lại với khuôn phương diện của Bảo Nhi sao? Làmsao hoàn toàn có thể điều này được? Ông trời sẽ trêu tôi sao? Hay Bảo Nhi sẽ nghịch tôi?Nhưng thiết yếu được, hành động với cách rỉ tai của cô ấy ấy không giống mang lại như vậymà! Không, tôi vẫn hứa cùng với cô ấy, trong tim chỉ có cô ấy thôi! Mãi mãi là vậy! * * * * * -Ba tất cả cthị xã muốn nói cùng với nhỏ -…………-Chắc con đã và đang gặpcon bé Sam rồi nhỉ? Nó đã là vợ tương lai của nhỏ đấy! Cuối năm nay đã thực hiệnhôn lễ, trong thời gian kia 2 đứa hãy cố gắng nhưng mà vun đắp cảm xúc đi! -Hết rồi đề xuất không? Tôi đi đây! Giờ đây tôi cũng chẳng còn tâm trí để mà lại tức giận với sự sắp xếp này nữa. Bấtthốt nhiên một người con gái trlàm việc về, người con gái mà Khi xưa tôi chờ đón, lại cókhuôn khía cạnh kiểu như người con gái mà lại tôi vẫn đánh mất. Mọi cthị xã vượt băn khoăn, nhưmột mớ lếu độn khó khăn túa tách. Hình ảnh của em cđọng mãi hiện tại về chổ chính giữa trí tôi! Tôi sẽ không hôn phối với ai cả, phiên bản thân tôi là của Bảo Nhi thôi! --- ------ ------ ------ --------*Chap 95:Từ dòng ngày mà Bảo Nhikhông hề nữa, vẫn mấy lần Phong hỏi Quân khu vực chứa Nhi sẽ được gặp mặt lại. NhưngQuân ko Chịu, Quân bảo rằng Phong không xứng đáng để được đi thăm Nhi điềukia tạo nên Phong Cảm Xúc khổ cực với nhớ Nhi rộng bao giờ không còn * * * Phong sẽ ngồi trong phòng làm việc của bản thân. Từ lúc chuyển qua Mĩ, cậu đãđược ông Trần giao phó mang lại cậu công ty bà bầu bên Mĩ. Phong đồng ý do cậu nghĩrằng vấn đề tiếp nhận cửa hàng vẫn làm sụt giảm thời hạn thong thả và cậu đang khôngcảm thấy cô đơn nữa! Cộc….. cộc…. -Vào đi! -Chào người có quyền lực cao, em là đối tác doanh nghiệp new của anh! Từ nay chắc chắc hẳn rằng bọn họ vẫn gặpnhau các đấy! Sam lao vào, trên tay rứa theo bạn dạng đúng theo đồng, khuôn mặt mỉm cười tươi rực rỡ.Phong nhoáng chốc sững sờ, cậu lại lưu giữ mang lại Nhi. Tự phủ nhận để xua đi hồ hết trang bị,dìm mang bạn dạng vừa lòng đồng tự Sam, lật lật vài trang để xem sơ qua. Nhìn là cậu biếtrằng bản phù hợp đồng này sẽ trải qua tổng giám đốc- Có nghĩa là cha cậu rồi, đem convết đóng vào phiên bản phù hợp đồng, rồi để nó sang một bên -Xong rồi! Sam chậm trễ nuốm phiên bản hòa hợp đồng lên coi rồi nhỏ khẽ cười cợt -Vậy là trường đoản cú nay họ đã trờ thành công ty đối tác rồi nhé! Em rất có thể mời đối tác doanh nghiệp củamình một giở trưa ko nhỉ? -Được thôi! Lời nói thốt nhiên thốt ra, Phong bất giác gật đầu, cậu cũng chần chừ tại vì sao nữa!cũng có thể vì chưng gương mặt kia tạo cho cậu cấp thiết không đồng ý chăng? Hay do cậu đang từngyêu thiếu nữ này * * * Xuống nhà hàng quán ăn đối lập chủ thể, Phong ngồi yên làm cho Sam Điện thoại tư vấn món -Cho em 2 phần cơm thủy sản nhé! Sam chỉ điện thoại tư vấn 2 phần, trường hợp là nó, Bảo Nhi đang Gọi cả đụn cùng với gương mặt mỉm cười tươinhư chọc tức tín đồ không giống. Kí ức lại dồn về vào hắn -Anh có vẻ như trầm yên hơn trước nhỉ? Phong vẫn ko nói, cậu chỉ nhìn bao phủ nhà hàng. Qua mang đến Mĩ tuy vậy cậu vẫnbị đám con gái đeo dính. Đến thời điểm mặc cỗ ves thanh lịch trông cậu ra dáng vẻ một quíông thì hút luôn luôn những người thiếu phụ không giống. Mặc mang đến Sam cứ luim thulặng và cố gắng lôi cuốn góc nhìn của cậu về hướng mình vànhỏ tuổi sẽ thành công xuất sắc -Lúc sống cả nước, Chắn chắn có nhiều chuyện xảy ra cùng với anh lắm nhỉ! Vì vốn dĩ thuở đầu anh không tồn tại dự định sang trọng Mĩ nhưng mà, điều gì sẽ khiến cho anh trlàm việc về trên đây chăng? Chẳng yêu cầu anh Duy đã nói anh vẫn luôn ngóng em sao? -Duy vẫn nói gì? -Cũng chẳng bao gồm gì những, em chỉ vừa gặp gỡ anh ấy mới đây thôi, cơ hội biết em thì anh ấy nói rằng Lúc trước anh cứ đọng mong mỏi được chạm chán lại em! Hì, cơ hội gặp bằng hữu không nghĩ rằng anh lại lưu giữ em đến vậy! Anh làm cho em khá bất ngờ đấy! Chị Ship hàng mang thức ăn ra cùng cúi đầu nhỏng phong cách của phòng sản phẩm -Chúc khách hàng ngon miệng! Sam ko nói nữa, bé dại chú ý vào phần ăn của bản thân mình. Phong cũng chậm trễ sử dụng món, thỉnh thoảng lại chú ý Sam, cậu đã search hình láng của Nhi sinh sống Sam. Chợt thấy bé dại hất mấy gai rong đại dương qua một bên… -Sao em không ăn? -Em bị không phù hợp, anh ko ghi nhớ sao? Phong đột nhiên nhớ ra, cần rồi Sam bị không phù hợp cùng với rong biển cả, Nhi cũng trở thành dị ứng với rong biển cả. thuở đầu chú ý Nhi thì lại ghi nhớ đến Sam, hiện giờ chú ý Sam thì lại nhớ mang lại Nhi. Mọi máy cứ đọng mong muốn rối tung lên làm cho Phong cảm giác stress. -Anh mệt mỏi sao? -Không có gì! Tôi no rồi! Nói rồi Phong vùng dậy và bỏ đi, còn lại Sam một nỗi bi ai dâng trào “Phong à!Hãy quên Bảo Nhi đi! Bảo Nhi vẫn là thừa khứ rồi!” * * * -Mày gọi tao mang lại trên đây gồm chuyện gì vậy? Duy đặt chân vào ngồi đối diện cùng với Phong. Bây tiếng Duy cũng đang trở thành cậu chủ của tập đoàn lớn đơn vị mình rồi, Long cũng vậy cả nhị mọi sẽ định cư ở Mĩ, tuy nhiên cơ mà Mi, Lam vẫn nghỉ ngơi đất nước hình chữ S bởi chúng ta chưa chúng ta được phó thác cửa hàng sống đó. Tay lật lật tập hồ sơ mà lại thỏng kí vừa gửi, Phong khẽ nhíu ngươi quan sát Duy tỏ vẻ khó tính -Mày sẽ chạm mặt Sam? -Ừ! Một sự thật trờ trêu nhỉ, Sam sở hữu khuôn phương diện của Nhi cùng cũng chính là bạn trước đây ngươi yêu……. Mới đầu tao cũng bất thần lắm, nhưng mà tao nghĩ về kĩ rồi, mi hãy quên Nhi đi, Nhi đã mất nữa. Nếu ngươi cđọng ấp ủ điều này mãi thì cũng chẳng được gì đâu. Hãy thử yêu thương Sam! Phong lặng ngắt, đa số bạn đa số đang ý muốn cậu thay đổi, làm thế nào rất có thể như vậy được. Làm sao Phong hoàn toàn có thể quên đi Nhi để yêu một thiếu nữ khác nhưng ở đầu cuối vẫn mang hình láng của Nhi thôi. Nếu như thế thì chẳng nên là cậu đang làm nhức luôn cả Sam sao? Không! Sam là thiếu nữ tốt! Phong bắt buộc làm tổn định tmùi hương thêm Sam được nữa! -Dạo này công ty của ngươi sao rồi?- Phong lãng qua một sự việc không giống -Vẫn tốt! Chắc chắc hẳn rằng tao đã về cả nước một chuyến!! -Làm gì? -Tao nhớ Lam! Lại một khoảng im nữa, Duy vẫn còn Lam nhằm nhớ, vẫn rất có thể gặp gỡ nếu muốn, trong những lúc kia Phong lưu giữ Nhi, tuy nhiên chỉ hoàn toàn có thể là nỗi nhớ cơ mà thôi, tồn tại quan yếu gặp mặt lại Nhi được. Duy hiểu điều đó, cậu lãng sang trọng sự việc không giống -Mày vẫn ăn uống trưa chưa? -Rồi…. với Sam! -Vậy thôi, tao bao gồm câu hỏi buộc phải đi trước đây! Duy bước thoát khỏi và tạm dừng hoạt động. Phong không còn trung khu trí thao tác nữa, cậu ra quyết định đi bộ để thư giản. Để tìm một khoảng yên ổn cùng ghi nhớ đến thiếu nữ đó! Bước đi lừ đừ, không gian ở Mĩ khác với toàn quốc, tại chỗ này vẫn là ngày hè tuy thế vẫn lạnh. Tìm một nơi nhằm rất có thể dừng chân thư giãn, Phong lựa chọn quán mang thương hiệu Relax… một nơi để thư giãn Chợt! Nhìn qua cửa kính, Phong nhận thấy một dáng vẻ bạn rất gần gũi. Là Sam, Sam đang ngồi cùng Quân với cả nhì rỉ tai cực kỳ thú vui. Nhưng Phong ko vào, cậu đứng chú ý Sam, Sam mỉm cười, nu cười cợt hồn nhiên đầy mức độ sống như bản sao của Nhi.Phong cảm thấy lưu giữ Nhi da diết, liệu cậu bao gồm đề nghị ích kỷ đem Sam làm hình trơn của Nhi chăng?